Câu chuyện cay đắng của anh chồng mất vợ vì tin lời mẹ

Anh chồng nhận được vô số gạch đá đến từ cộng đồng mạng khi không thể hóa giải được mâu thuẫn giữa 2 người phụ nữ mà anh thương yêu.

Mẹ chồng - nàng dâu luôn là đề tài bàn tán bất tận và là mối quan hệ khó hóa giải. Đứng trước sự khủng hoảng của mối quan hệ đó, một người đàn ông được đánh giá là thông minh, bản lĩnh khi anh ta hiểu rằng sẽ không có một sự lựa chọn nào là hợp lí giữa hai người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời mình. Và chắc chắn nếu là một người đàn ông bản lĩnh, họ sẽ không bao giờ để mẹ và vợ phải cảm nhận sự tổn thương khi không được lựa chọn.

Mới đây, đoạn tâm sự của một người đàn ông kể về việc vì quá tin và nghe theo lời mẹ nên đã khiến người vợ tuyệt vời của mình chịu nhiều tổn thương, khiến cho cuộc hôn nhân của mình tan vỡ. Đứng trước mất mát đó, giờ đây người đàn ông đó chìm trong đau khổ, hối hận! Câu chuyện được chia sẻ trên trang NEU confessions đã lập tức trở thành đề tài gây sốt với 33.000 like và trên 5000 ngàn lượt share chỉ sau 24h đăng tải. Anh chồng nhận được vô khối "gạch đá" khi không thể là người đàn ông đĩnh đạc hóa giải được mâu thuẫn giữa hai người phụ nữ mà anh ta thương yêu. Cái kết câu chuyện càng khiến người đọc bất ngờ...

Mất vợ vì tin lời mẹ

Ảnh minh họa

Dưới đây là toàn bộ nội dung câu chuyện:

Hôm nay anh muốn chia sẻ chuyện gia đình anh cho các em,anh mất vợ vì quá tin lời mẹ, bây giờ anh hối hận chìm trong đau khổ!!! Vấn đề của mọi chuyện bắt nguồn từ mẹ anh, khi cưới em về mẹ hỏi chứ mày lấy một đứa thông minh quá làm gì, có khi nó đè đầu cưỡi cổ mày.

Anh quen vợ lúc em còn năm thứ tư đại học. Khi đó em là sinh viên kinh tế, em học FTU, còn anh đã có công ăn việc làm ổn định. Em giỏi lắm, rất xinh đẹp, dịu dàng, tự tin, hầu như cái gì em cũng biết làm, từ việc nhà cho đến sửa xe, sửa điện. Em bảo mẹ dạy con gái phải biết tự lo cho bản thân, cái gì mình làm được thì cứ làm, đừng làm phiền người khác. Vợ anh quá mạnh mẽ nên mới dẫn đến nhiều chuyện xảy ra. Lúc mới quen, em đã đặt ra cho anh 3 nguyên tắc. Một là không được ngoại tình, hai là không được đánh em, ba là không được xúc phạm đến em và người nhà của em. Em nói đó là nguyên tắc sống, nếu anh vi phạm quá 2 lần thì bọn anh chia tay. Lúc đó, anh yêu em lắm, em nói thì anh cứ gật đầu chứ cũng chẳng suy nghĩ nhiều, em còn nói anh cũng có thể đưa ra điều kiện ngược lại với em.

Quen nhau được 3 năm thì bọn anh cưới, chuyện cưới hỏi cũng không vấn đề gì, chỉ là anh vô tình biết được lúc đầu mẹ em không cho cưới anh vì nhà anh xa quá, bà sợ em khổ. Anh biết vợ thuyết phục rất lâu mẹ vợ mới đồng ý nhưng chuyện này em không mở miệng nói với anh dù chỉ một lời. Thương vợ nên anh nói với em, bọn anh có thể ra ở riêng, cuối tuần về thăm bố mẹ anh là được. Lúc nghe tin, vợ anh mừng lắm, em cười suốt thôi nhưng mà nhà bọn anh mua có vấn đề nên cưới xong rồi vẫn chưa nhận nhà được. Em phải ở tạm nhà của bố mẹ anh. Từ ngày về làm dâu em chưa một lần làm sai cái gì, luôn nhường nhịn.

Bố anh hài lòng về cô con dâu này lắm, hàng xóm cũng khen em giỏi, nói chuyện khéo léo lại hay quan tâm giúp đỡ người khác. Có lần anh thấy em ngồi nói chuyện với bố anh về cờ, rồi lại cá kiểng, nói chuyện xong bố quay sang bảo: "Nếu có con tốt nhất nên di truyền gen của vợ mày, có gen của mày chỉ tổ chay lười chứ chẳng được gì”. Em cái gì cũng tốt, chỉ có một cái là rất bướng, hơi quá tự tin. Em đã nhận định rồi thì không chịu thay đổi, em cho là em đúng thì dù thế nào cũng không chịu xuống nước xin lỗi.

Anh chồng đã phải ôm đau khổ sau khi khiến người vợ bị tổn thương...

Anh chồng đã phải ôm đau khổ sau khi khiến người vợ bị tổn thương...

Vấn đề của mọi chuyện bắt nguồn từ mẹ anh, khi cưới em về mẹ hỏi chứ mày lấy một đứa thông minh quá làm gì, có khi nó đè đầu cưỡi cổ mày. Anh lúc đó tưởng bà nói chơi nhưng mẹ anh không thích em thật. Ở nhà mẹ kiệm lời với em hết mực có thể, cũng hay bắt bẻ việc lông gà vỏ tỏi, nhưng em chỉ nói xin lỗi rồi thôi. Mẹ hay kêu ca em không xem bà ra gì, rồi nói anh và bố bị em bỏ bùa che mắt không chịu tin bà. Anh nghĩ em biết, nhưng em im lặng nhìn anh, lúc đó anh cũng không làm gì, bởi nghĩ em đủ cứng rắn, bao dung để bỏ qua.

Có một lần anh đi nhậu về, đang rất mệt trong người thì mẹ bảo bà thấy em ngoại tình, em thường gọi điện thoại cho ai đó vừa nói vừa cười, mà toàn nói tiếng Anh như cố tình để bà không hiểu. Máu ghen của anh nổi lên, anh vào phòng dựng vợ dậy tra hỏi, anh không để ý lúc đó đã 2h sáng, vợ nghe anh hỏi thì cũng cãi lại, bọn anh to tiếng một lúc lâu đến khi mất bình tĩnh, anh lỡ tát vợ một cái. Rồi em im lặng. Sáng hôm sau, khi thức dậy, em ngồi trước mặt anh nói: "Em làm việc trong công ty đa quốc gia, sếp em người nước ngoài, bạn bè đồng nghiệp của em cũng không thiếu người ngoại quốc. Anh nếu đã tỉnh rượu thì cũng hiểu được điều này. Ai cũng có công việc riêng nên em hy vọng anh có thể tôn trọng em”.

Anh lúc đó tự ái vô cùng nhưng cũng ậm ừ nói xin lỗi, hai ba ngày sau mọi chuyện trở lại bình thường. Mẹ anh lúc đó còn bảo anh sợ vợ, bị cắm sừng lúc nào không hay. Cái ý nghĩ đó tiêm nhiễm vào trong đầu anh rồi cứ mọc rễ lan tràn. Nhà anh lúc đó như cái chợ, mẹ cứ bắt lỗi vợ anh, em nấu cái này không được, em làm cái kia không đúng ý bà. Có lần mẹ anh còn chì chiết em hại bà, cho nước đá vào nồi cơm trước khi nấu muốn bà chết sớm, em cứ một mực bảo làm vậy cơm sẽ dẻo hơn nhưng bà cứ lớn tiếng la mắng.

Đỉnh điểm bà đã nói: "Nhà mày dưới quê nghèo mạt rệp, bố mẹ mày hám giàu muốn mày có hộ khẩu thành phố nên mới bám lấy con tao. Mày nghĩ mày là ai mà lên giọng, tao chưa bao giờ xem mày là con dâu, lấy mày về để có đứa làm việc nhà, tao muốn con tao bỏ mày lúc nào là bỏ, đồ lăng loàn”. Lúc đó,vợ anh nhìn anh; anh chỉ đứng trân ra không biết làm gì, giữa vợ và mẹ khiến anh tiến thoái lưỡng nan. Khi đó vợ anh khóc, lần đầu tiên anh thấy vợ vì uất nghẹn mà khóc, vợ anh chưa bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt như vậy, tràn ngập thất vọng và đau đớn.

Tối hôm đó, em vác hành lý đi, trước khi đi em đứng trước bố mẹ anh mà nói: "Con xin lỗi hai bác, nhà con không giàu nhưng chưa bao giờ để con thiếu ăn thiếu mặc. Dù không được ra nước ngoài được như con hai bác, nhưng con vẫn học hành đầy đủ, cũng biết cái gọi là lòng tự trọng. Con lớn được chừng này chưa ăn của nhà bác một xu nào. Con là dâu, bác muốn nói gì con cũng được nhưng ba mẹ con, bác không có quyền xúc phạm họ. Tiền gửi về quê trước tới nay đều là lương của con, dù sao thì lương con còn cao hơn lương con trai bác"

Nói xong vợ anh ra đi, ngày hôm sau anh được em hẹn ra gặp để ký đơn ly hôn. Anh thuyết phục rất nhiều nhưng em đều từ chối. Em nói lúc yêu nhau đã nói cho anh 3 nguyên tắc, anh đã phạm phải quá hai lần, đánh em rồi xúc phạm em trong cơn say, rồi lại một lần nữa ngầm đồng ý cho mẹ anh đụng chạm đến gia đình em. Em là người thuần lý trí, khô khan với những nguyên tắc của mình, em không muốn phải sống như thế nữa, đơn độc chiến đấu một mình.

Em bảo đã mệt mỏi rồi. Trước khi rời khỏi quán, em còn nói: "Cuộc đời em có tới 5 nguyên tắc, nguyên tắc thứ tư là không lấy người quá xa, thứ năm là không ở cùng gia đình chồng. Vì anh em bỏ đi hai nguyên tắc của đời mình, đổi lại chỉ là sự đau đớn mà thôi".

Quay trở lại thì đối với một người đàn ông, mẹ luôn là “tượng đài” sống trong lòng họ. Mẹ không chỉ là người phụ nữ mà họ yêu thương suốt cuộc đời mà còn là một niềm tự hào, một niềm tin và là nơi người đàn ông tìm về mỗi khi bế tắc trong cuộc sống. Chính vì lý do đó, đã có rất nhiều người đàn ông khi đứng giữa "cuộc chiến" giữa mẹ và vợ đã nhanh chóng tin và nghe theo mẹ - đứng về phía mẹ. Đây cũng là căn nguyên khiến cho tình cảm vợ chồng tổn thương, mối quan hệ gia đình càng thêm bất hòa sâu sắc. Thậm chí có nhiều cặp đôi vì mâu thuẫn xuất phát từ mẹ chồng - nàng dâu mà dẫn đến ly hôn...

-Theo Trí Thức Trẻ-

Phụ nữ Tây xử khác phụ nữ Việt như thế nào khi bị phản bội?

Khi phát hiện chồng cặp bồ, phụ nữ phương Tây thường rất tức giận và lập tức chia tay, không cho đàn ông được phân bua giải thích. Nhưng với phụ nữ Việt Nam thì họ ''xử'' luôn tình địch.

Khi phát hiện chồng cặp bồ, phụ nữ phương Tây thường rất tức giận và lập tức chia tay, không cho đàn ông được phân bua giải thích. Phụ nữ Việt Nam khi biết chồng phản bội, họ cũng rất tức giận nhưng họ không xử chồng mà là xử… tình địch.

Nhìn vào các vụ đánh ghen liên tiếp xuất hiện thời gian gần đây đã cho thấy, có một sự khác biệt giữa phụ nữ phương Tây và phụ nữ Việt Nam. Khi bị chồng phản bội (ngoại tình, cặp bồ), phụ nữ Việt Nam thường chọn cách: đánh ghen với cô bồ của chồng. Còn với phụ nữ phương Tây, khi biết chồng phản bội, ngay lập tức họ sẽ “đá” chồng ra khỏi cuộc đời của mình mà không cho họ có cơ hội được phân bua, giải thích.

Vì sao lại có sự khác nhau như vậy?

Theo các chuyên gia, phụ nữ Việt Nam thường có lối suy nghĩ phổ biến khi phát hiện chồng ngoại tình là: Tất cả là tại cô ả bồ bịch kia. Tại cô ta quyến rũ chồng mình, tại cô ta lẳng lơ, tại cô ta “cướp chồng”, tại cô ta “giật chồng”… chứ chồng mình thì không có tội tình gì hết.

Quan niệm của người Việt vẫn nghiễm nhiên cho rằng đàn ông có quyền ngoại tình, còn phụ nữ thì không

Quan niệm của người Việt vẫn nghiễm nhiên cho rằng đàn ông có quyền ngoại tình, còn phụ nữ thì không

Phụ nữ Việt Nam nghĩ chồng mình vô can vì lẽ “họ là đàn ông”. Nào là “đàn ông ai mà chẳng ham hố chuyện kia”, nào là “mỡ để miệng mèo, đời nào mèo bỏ đi…”. Chính cách nghĩ này nên phụ nữ nghiễm nhiên cho phép đàn ông được ngoại tình. Vì thế nên mới có chuyện đánh ghen khi phát hiện chuyện chồng cặp bồ. Chị em thường nói với nhau rằng: “ con... đấy không giết không được”, “ai đời lại đi giật chồng người khác như thế”, “con này đánh cho nó chết đi” “con này phải đánh một trận cho nó nhớ đời, để biết thế nào là tội giật chồng người khác”…

Quan niệm của người Việt vẫn nghiễm nhiên cho rằng đàn ông có quyền ngoại tình, còn phụ nữ thì không. Trong khi phụ nữ bị gò vào những quy chuẩn đạo đức thì dường như đàn ông được thả tự do bên ngoài. Chính phụ nữ mang nặng quan niệm phân biệt giới như vậy nên khi chồng mình cặp bồ, họ không trách chồng mà quay sang trách bồ của chồng. Đáng lẽ ra người đáng trừng phạt nhất là chồng mình thì họ lại đi trừng phạt cô bồ. Thế nên mới có chuyện đánh ghen, tạt a xít.

Thực tế, muốn giải quyết chuyện ngoại tình của chồng thì phải giải quyết ông chồng trước, vì chồng mới là người có vấn đề, là nguyên nhân chính gây ra mọi chuyện. Nếu các bà vợ cứ đi giải quyết các cô bồ thì giải quyết được cô này, người chồng sẽ lại đi với cô khác. Việc mắng chửi, trả thù, trút hận lên các cô bồ của chồng là một sai lầm lớn của phụ nữ châu Á. Còn phụ nữ châu Âu không làm thế, bởi họ nhận ra đâu là “ổ tò vò”.

Phụ nữ Tây phương khi biết chồng cặp bồ thì họ xác định ngay thủ phạm là chính chồng mình. Phụ nữ phương Tây không bao giờ đổ lỗi cho người thứ 3, tức là người tình của chồng. Bởi họ biết, chỉ có hai vợ chồng họ cam kết nguyện yêu thương và chung thủy với nhau trọn đời. Bản hợp đồng hay khế ước hôn nhân đó chỉ do hai người ký và đương nhiên chỉ có hai vợ chồng chịu trách nhiệm thực hiện. Người thứ 3 có quyến rũ hay mê đắm họ thì đó là việc của người ta. Người ngoài (kẻ thứ 3) không hề liên quan đến sự phản bội của vợ hay chồng.

Phụ nữ phương Tây thường rất tự trọng. Họ tự do quan hệ tình dục nhưng cái gì đã thuộc về cam kết vợ chồng hoặc có khi chỉ là người yêu thì khi có sự vi phạm cam kết là họ ra đi ngay, chứ không khóc than, chịu đựng hay nổi đóa lên với người thứ 3 như phụ nữ Việt. Ở phương Tây, nữ quyền của họ đã ở mức cao nên người phụ nữ phương Tây coi việc ở lại trong những mối quan hệ bị phản bội là điều sỉ nhục và thiếu tự trọng.

Chính vì quan niệm này ở phụ nữ nên đàn ông phương Tây thường rất sợ bị vợ đá. Khi yêu, đàn ông phương Tây rất nâng niu và yêu chiều người nữ. Vợ chồng đối với nhau cũng vậy, họ thường rất yêu nhau và trân trọng nhau. Đàn ông phương Tây rất tôn trọng vợ. Họ không bao giờ dám léng phéng cặp bồ hay vợ nọ con kia khi đang tồn tại mối quan hệ tình yêu hoặc vợ chồng.

Đàn ông phương Tây thường rất trân trọng người phụ nữ mà họ yêu và lấy làm vợ.

Đàn ông phương Tây thường rất trân trọng người phụ nữ mà họ yêu và lấy làm vợ.

Xét về mặt tâm sinh lý, đàn ông phương nào thì cũng thích phiêu lưu về mặt tình ái nhiều hơn phụ nữ. Nhưng đàn ông phương Tây chỉ phiêu lưu tình ái khi họ còn độc thân hoặc chưa yêu ai. Trong tình yêu hay trong mối quan hệ vợ chồng, người đàn ông phương Tây hiểu rất rõ: họ chỉ có quyền chọn một: hoặc chung thủy với một người hoặc bừa bãi thì sẽ mất người đó.

Người đàn ông phương Tây vì thế phải trả giá cho việc không chung thủy, nếu vợ hay người yêu của họ biết điều này thì việc duy nhất là chia tay. Nếu là vợ chồng thì phải chia của cải tài sản. Nếu ly hôn vì lý do đàn ông ngoại tình thì người đàn ông thường phải chịu thiệt rất lớn về của cải.

Nếu phụ nữ Việt Nam cũng tự trọng như phụ nữ phương Tây, có thể chị em sẽ được chồng nâng niu trân trọng hơn trong tình yêu. Nếu có thể sẵn sàng ly hôn bất cứ khi nào khi chồng phản bội thì chắc chắn một điều rằng, đàn ông sẽ phải dè chừng hơn trong các mối quan hệ tình cảm của mình.

Vợ có thể thay thế nhưng mẹ chỉ có một!

Vợ sống với mình cả đời nhưng mẹ thì chỉ sống với mình được ngày nào hay ngày đấy. Cả đời mẹ hi sinh vì tôi rồi, giờ cô ấy là vợ tôi thì phải có trách nhiệm chăm sóc bố mẹ tôi.

Chuyện nhà mang ra thiên hạ kể thật đúng chẳng hay ho gì nhưng tự dưng hôm nay MXH râm ran chuyện nên bênh vợ hay bênh mẹ tôi cũng bày tỏ chuyện của mình.
 
Cách đây 3 tháng, mẹ tôi bị đau dây chằng, không làm việc đồng áng được nữa nên tôi đón mẹ lên ở cùng vợ chồng tôi. Bố tôi còn khỏe, đòi ở lại quê với chú út. Vợ tôi là dân văn phòng, sáng đi tối về, công việc cũng nhàn hạ. Hai vợ chồng với đứa con thì chẳng sao, nhưng từ ngày có mẹ tôi lên ở cùng, vợ lại thể hiện bất mãn quá rõ ràng. Điều này khiến tôi rất bực bội và từng có ý định ly dị vợ.
 
Mẹ tôi già rồi, cả mấy chục năm lo cho anh em tôi ăn học, giờ là lúc tôi báo đáp mẹ. Vậy mà sống với mẹ có vài tháng, vợ tôi đã giở quẻ. Đòi tôi trả bà về quê. Làm gì có chuyện con dâu phách lối vậy chứ? Đúng là khác máu tanh lòng.
 
Mẹ tôi bị đau yếu, tôi đón mẹ lên để dưỡng già chứ không phải để hầu hạ vợ chồng tôi. Vậy mà chỉ việc sáng ra nấu nồi cháo, chiều về nấu mâm cơm, mà vợ tôi cũng làm không đến nơi đến chốn. Lấy lý do bận việc, tăng ca để trốn tránh việc nấu nướng. Hôm nào cũng 6 giờ chiều mới về, nấu qua loa vài món mà 7 giờ mới xong.
 
Ở quê, mẹ tôi ăn sớm, 7 giờ tối là bà đã đói lắm rồi. Quá bữa, mẹ tôi dỗi không ăn, vợ tôi không biết đường xin lỗi, năn nỉ mẹ ăn cơm, còn bất mãn nói: “Mẹ không ăn mà anh cứ bắt em phải nấu nhiều”. Giận quá tôi đập bát cơm, hất luôn cả mâm cơm rơi vung vãi. Bảo vợ về sớm thì cứ lùng bùng làm thêm làm nếm, được vài đồng bạc mà để mẹ chồng đói thì thử hỏi có chấp nhận được không? Tôi có thiếu mấy đồng ấy đâu sao vợ tôi phải quơ quào làm gì? Tiền thì hết lại kiếm, mẹ thì đi đâu kiếm?
 
Đời tôi chỉ có duy nhất một người bố một người mẹ, còn vợ, không cô này thì cô khác, tôi thừa sức lấy được vợ khác.
 
Đời tôi chỉ có duy nhất một người bố một người mẹ, còn vợ, không cô này thì cô khác, tôi thừa sức lấy được vợ khác.
 
Sau hôm đó, vợ tôi cũng biết điều hơn, về sớm nấu cơm, không dám nhăn mặt nhíu mày nữa. Cứ tưởng yên ổn, nào ngờ tôi phát hiện ra vợ tôi gạt bỏ quần áo của mẹ chồng khỏi máy, bắt bà vò tay rồi mới được cho vào máy giặt.
 
Mẹ tôi đi lại khó khăn nên thường xuyên bị tiểu són ra quần, vì thế quần áo bà đúng là có mùi. Song vợ tôi đã là dâu con, nếu không giặt được cho mẹ, thì cũng không được phép kỳ thị quần áo của mẹ chồng như thế. Cô ấy có thể cho vào máy giặt, hoặc giặt riêng hai mẻ quần áo. Đằng này vợ tôi chỉ biết đến bản thân, đến váy vóc của cô ấy, khinh thường mấy bộ quần áo của mẹ tôi.
 
Còn cả chuyện mẹ tôi quen thói tiết kiệm, mẹ có tiếc tí mắm, ít rau, đòi để lại trong tủ lạnh thì cứ để. Có ảnh hưởng gì đến vợ tôi đâu, mà cô ấy cũng cằn nhằn rồi nói mẹ tôi? Kể cả chuyện mẹ tôi quên, thường xuyên đi cả dép vào trong nhà, vợ tôi thấy thì có thể đi lau lại, tốn bao nhiêu thời gian với sức lực đâu. Vậy mà dám thừa lúc tôi đi vắng, to tiếng với mẹ tôi. Chuyện này mà mẹ tôi không nói ra, thì giờ có lẽ vợ đã đè đầu đè cổ mẹ tôi rồi.
 
Sau nhiều lần vừa thủ thỉ nói chuyện vừa thẳng tiếng góp ý nhưng vợ tôi vẫn kiểu thái độ coi thường, hậm hực với mẹ tôi. Cứ nhìn bà lầm lũi tôi lại thấy đau lòng. Nói thật ai cũng có mẹ. Đời tôi cũng chỉ có duy nhất một người bố một người mẹ, còn vợ, không cô này thì cô khác, tôi thừa sức lấy được vợ khác. Vì thế tôi chỉ tôn trọng, thương yêu và chung sống được với người nào tôn trọng, thương yêu bố mẹ tôi. Còn kiểu thiếu ý thức của vợ tôi, thật tình mấy lần tôi định bỏ rồi. Nhưng nghĩ đến đứa con nên mới tha cho.
 
Chẳng phải tôi bênh mẹ, song vợ tôi nếu vẫn tiếp tục không biết điều, có lẽ tôi trả về nhà mẹ đẻ thật.
Chẳng phải tôi bênh mẹ, song vợ tôi nếu vẫn tiếp tục không biết điều, có lẽ tôi trả về nhà mẹ đẻ thật.
 
Chị em đừng bảo tôi gia trưởng khắt khe. Mọi người phải đặt vào hoàn cảnh tôi mới hiểu được. Vợ sống với mình cả đời, nhưng mẹ thì chỉ sống với mình được ngày nào hay ngày nấy. May mắn thì được chục năm nữa, còn lỡ như trái nắng trở trời, bệnh tật thì không biết được mấy bữa.
 
Cả đời mẹ tôi hy sinh vì tôi rồi, giờ cô ấy là vợ tôi thì phải có trách nhiệm chăm sóc bố mẹ tôi. Đó là hiển nhiên, giống như tôi, trong ngày lễ tết vẫn đến thăm hỏi bố mẹ vợ, thỉnh thoảng có chuyện gì bên nhà ngoại là nhanh chân chạy sang đỡ đần. Đâu thiếu phần nào.
 
Dù mẹ tôi có sai, thì người làm con, đặc biệt là con dâu, phải biết nhường nhịn, nhẫn nại mà chấp nhận. Đừng tranh cãi hơn thua làm gì. Các cụ là người có quan điểm khác thời đại với thế hệ chúng ta. Vì thế tôi nghĩ chuyện đó hoàn toàn chấp nhận được. Nhẫn nhịn với người nhà thì có làm sao. Tôi đây 30 năm chưa từng cãi lại mẹ tôi một câu, đúng sai gì tự mình biết, nhưng chớ có nói ra với mẹ. Người già hay bảo thủ, nói qua nói lại thành ra gia đình náo loạn, mất thuần phong mĩ tục. Người ngoài biết được lại chê cười tôi không biết dạy vợ.
 
Chỉ 3 tháng mẹ tôi ở cùng mà vợ tôi nước mắt ngắn dài than thở là mệt mỏi, chán nản, bị mẹ chồng hành. Tôi bực lắm, muốn tát cho tỉnh ngộ nhưng vì nể mẹ nên mới nhịn. Giờ mẹ lên ở mà vợ chồng tôi đánh nhau thì ra thế nào? Đây là mẹ tôi còn có chút sức khỏe, chứ nếu mẹ tôi bệnh nằm một chỗ, không biết sẽ bị vợ tôi đối xử như thế nào nữa. Chẳng phải tôi bênh mẹ, song vợ tôi nếu vẫn tiếp tục không biết điều, có lẽ tôi trả về nhà mẹ đẻ thật.
 
Giờ tôi hỏi anh chị em, công bằng mà nói, tôi làm thế có gì sai? Là con thì đặt chữ hiếu lên đầu là đúng rồi, còn ấm ức cái gì?

Con dâu giả nghèo thử lòng mẹ chồng và cái kết?

Trước đây, chẳng phải mẹ chồng luôn coi thường hai mẹ con chị, đến cháu còn không thèm nhìn mặt, sao bây giờ bà quay ngoắt, tỏ ra thân thiện, yêu thương chị?

Từ ngày về làm dâu nhà chồng, chị chưa một ngày nào được yên thân. Mỗi ngày với chị đều là những trận tra tấn từ mẹ chồng, vì những lời mẹ nói giống như lưỡi dao đâm vào tim chị. Chị đã khóc rất nhiều vì mẹ chồng khinh thường chị, coi gia đình chị nghèo khó. Thật ra, nhà chị không hề nghèo nhưng bố mẹ không muốn xây dựng nhà, cũng luôn muốn sống trong căn nhà cấp 4 ngày nào, vì đó là kỉ niệm của ông bà chị để lại. Ở nơi ấy, gia đình chị có vẻ là nghèo nhất so với những gì người ta nghĩ. Chị có một ngừoi chị gái đi nước ngoài và đã giúp bố mẹ rất nhiều tiền nhưng tất cả, bố mẹ đều để cho chị.

Vì không muốn khoa trương cũng không muốn người đàn ông yêu mình vì cái gì đó, chị quyết định muốn tìm một người đàn ông không vì hoàn cảnh nghèo khó của gia đình chị mà chê bai chị. Đến khi chị gặp được anh, người đàn ông yêu thương chị hết lòng, chị đã rất muốn được lấy anh làm chồng.

Đưa anh về ra mắt gia đình, điều khiến chị ngạc nhiên là anh không hề gì gia đình chị nghèo khó. Anh rất vui vẻ và gần gũi với bố mẹ chị. Anh không hề hỏi han hay thắc mắc gì, thậm chí còn cảm thấy yêu thương chị hơn. Anh trân trọng chính là tình yêu mà hai người dành cho nhau. Chị biết, đây chính là người đàn ông mà chị cần bên cạnh suốt cuộc đời này.

Chị xin chuyển ra ngoài thì một mực bà phản đối...

Chị không muốn sống chung với mẹ chồng thì bà làm um lên. 

Chỉ có điều, mẹ chồng tương lai của chị đã ra sức phản đối cuộc hôn nhân này. Vì gia đình chị nghèo nên họ nói không môn đăng hộ đối, nhất là khi con trai của họ là một chàng trai khá ưu tú. Thứ bà kì vọng chính là một người con dâu tiểu thư, cành vàng lác ngọc và giàu có. Nên khi anh đưa chị về ra mắt và biết gia đình chị nghèo sau lần chào hỏi hai bên gia đình, mẹ anh vô cùng thất vọng. Bà đã kiên quyết cấm anh không được tiếp tục yêu chị.

Nhưng, vì chị và anh đã đi quá giới hạn, chị có bầu, họ đành phải chấp nhận cho hai người lấy nhau. Những ngày làm dâu, vừa mang bầu vừa phải làm việc nặng nhọc, chị đã chịu cực khổ như thế nào. Chị vô cùng mệt mỏi vì tất cả những gì đã xảy ra, chị mệt vì mối quan hệ khổ sở với mẹ chồng, họ hàng nhà chồng. Nhưng vì hạnh phúc gia đình, chị phải nín nhịn vì người mình yêu, vì muốn giữ phép tắc gia đình.

Ngày chị sinh con, mẹ chồng hắt hủi chị khi chị sinh con gái, bà không thèm nhìn mặt cháu cũng luôn nói chị không biết đẻ. Người phụ nữ ấy đối với chị thật tệ vì nghĩ chị nghèo, chỉ bám vào nhà chồng để sống.

Một ngày chị nói, dọn ra ngoài ở riêng. Chị không muốn sống chung với mẹ chồng thì bà làm um lên. Bà bảo ‘tiền đâu ra mà ra ngoài sống, nhà nghèo rớt mùng tơi, một xu không có mà đòi vẽ sự. Con trai tôi không có tiền lo cho cô căn nhà mà ra ngoài, con trai tôi phải ở đây với bố mẹ nó”. Nghe vậy chị đau lòng lắm, nhưng chị liền đưa cho mẹ chồng giấy tờ căn biệt thự mà bố mẹ chị đã mua cho chị từ lâu. Đó cũng là tiền của chị gái gửi về cho bố mẹ mà họ không dùng, góp vào cho chị hết. Ông bà đã mua sẵn hai căn, và vẫn đứng tên của chị. Vì cả nhà không có con trai nên nhà cửa là do chị đứng tên cả, chị gái thì ở bên nước ngoài, không lo việc này.

Nhìn thấy vậy, mẹ chồng hốt hoảng vô cùng, bà không tin đó là sự thật. Bà đã mất rất nhiều công sức đi điều tra. Sauk hi biết được tất cả là sự thật, bà vô cùng khiếp sợ. Từ hôm đó, mẹ chồng luôn gần gũi chị, quan tâm chị, lo lắng cho chị và cháu của mình. Bà còn bảo, cứ ở nhà mẹ chồng rồi bán căn nhà ấy đi, lấy tiền lo cho cháu, tu bổ nhà sửa. Nghe giọng điệu của mẹ chồng sao mà cay nghiệt. Tại sao chị phải bán nhà ở chung với bố mẹ chồng?

...để bà được chăm nom cho cháu.

Bây giờ, mẹ chồng cầu xin chị ở lại chung với bố mẹ chồng, bà sẽ nhận phần chăm cháu cho chị đi làm, kiếm tiền

Trước đây, chẳng phải mẹ chồng luôn coi thường hai mẹ con chị, đến cháu còn không thèm nhìn mặt, sao bây giờ bà quay ngoắt, tỏ ra thân thiện, yêu thương chị? Chị cảm thấy sợ những việc mà mẹ chồng làm, chỉ cần có tiền, bà thay đổi luôn. Trước, chị nghèo, chị không có gì, bà coi thường chị, còn bây giờ thì sao? Bà lúc nào cũng săm sắn, hỏi han… nghĩ mà không biết đâu là thật là giả nữa?

Bây giờ, mẹ chồng cầu xin chị ở lại chung với bố mẹ chồng, bà sẽ nhận phần chăm cháu cho chị đi làm, kiếm tiền. Nhưng bây giờ chị không muốn nữa rồi, chị muốn sống riêng, muốn thoát khỏi cuộc sống ngục tù này, muốn bản thân mình được thảnh thơi. Đó cũng là điều tốt cho mối quan hệ của hai người. Xa thương, gần thường, các cụ nói không bao giờ sai? Chỉ khi ở xa nhau ra, thì mối quan hệ của chị và mẹ chồng mới được cải thiện. Vả lại, chị luôn sợ một ngày nào đó lịch sử tái diễn. Chị không muốn phải chịu đựng nỗi khổ tâm này thêm một lần nào nữa. Chị phải sống cho mình, cho con của chị. Thứ tình cảm vì tiền thật chẳng có khi nào bền được…

Phụ nữ vui khỏe

Báo Điện Tử Hội LH Phụ Nữ Việt Nam
Cơ quan chủ quản: Hội LH Phụ Nữ VN
Tổng biên tập: Nguyễn Thị Hồng Ánh
Email liên hệ: Phunuvuikhoe@gmail.com

LIÊN HỆ

map marker icon Hà Nội - Việt Nam,
molumen phone icon0901.776.808
emailPhunuvuikhoe@gmail.com